Ngày xưa...

Tất cả những gì năm tháng đã cuốn trôi Sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại...

Thứ Sáu, tháng 8 11, 2006

Xin người đừng yêu...

Những ngày rũ bỏ tất cả mọi trách nhiệm, công việc, bài vở. Đi như chưa bao giờ được đi. 4 ngày liên tiếp là 4 cuộc đi mải miết. Đi để mong sự bình an lấp đầy trống rỗng trong tâm hồn.

Đã vui và đã cười. Nhưng sao vẫn cô độc ngay giữa đám đông - cái sự cô độc vô hình nhưng cứ làm cho mình nổi bật hẳn lên.

Đêm qua ra biển. Vùng biển trước mặt khảm ánh trăng lấp lánh bạc quyến rũ đến kinh người. Chỉ mong được trầm mình trong làn nước lạnh giá đó cho vết sẹo thôi không bỏng rát, cho nỗi đau cứ âm ỉ như lửa than tắt hẳn đi, để có thể đón nhận TY của một người dâng tặng.

Biết là người yêu ta thật lòng, biết là người yêu ta nhiều, nhưng sao.... nhưng sao.... Phải chăng vì những câu nói nồng nàn quá khiến ta cảnh giác? Phải chăng vì ánh mắt nhìn si mê quá khiến ta ngần ngại? Ngày xưa cũng như thế, cũng ánh mắt thẳm sâu đã khiến ta chới với không làm chủ được mình, cũng những câu nói ngọt ngào đã khiến ta xây bao mơ ước... Không, không hẳn thế, cái thứ tình yêu rực lửa của người chỉ là một phần lý do khiến ta e dè. Chỉ vì người đã nói rằng người thật may mắn nếu có ta trong suốt cuộc đời người, và khi ta từ chối, người đã nói rằng người biết người không xứng đáng để có được TY của ta. Giống lắm, giống những gì người khác đã nói với ta lắm. Hòan cảnh thì trái ngược nhau, nhưng lời lẽ thì y hệt. Ta đã không thể tự dối ta và đã giận dữ phát điên lên với người. Ta xin lỗi nhé người, vì đã để một bóng đen quá khứ không xứng đáng được nhắc đến, nghĩ đến như thế chen vào trong TY của người dành cho ta.

Người bảo ta không đủ tin tưởng ở người. Ừ đúng, ta giờ chẳng tin ai nữa ngòai chính bản thân ta, dẫu biết những phán xét của ta cũng có thể sai lầm. Người bảo rằng người mong có ta, không chỉ là những giây phút hiện tại mà là trong suốt cuộc đời người. Người bảo rằng người thấy hạnh phúc vì đã tìm thấy một ai đó để người mong ước rằng mỗi khi đi xa về người đó sẽ chờ đợi người ở một nơi gọi là tổ ấm. Người bảo rằng tất cả mọi chuyện của người, người đều muốn ta biết, muốn ta cùng chia sẻ, thậm chí chỉ cần ta im lặng lắng nghe; và thực tế ta biết rằng ta là người duy nhất mà người không giấu diếm bất cứ điều gì. Người bảo rằng hãy kiên nhẫn cho người 1 năm để người ổn định cuộc sống, rồi sau đó khỏang cách địa lý sẽ không còn là gì nữa. Người ạ, ta đã xúc động biết bao nhiêu, bởi trong số những người yêu và theo đuổi ta, chỉ có người là nói rõ ràng đến thế về viễn cảnh một gia đình. Ta đã gần như yêu người vì người đã yêu ta sâu sắc đến mức có thể vượt qua mọi rào cản ngôn ngữ, văn hóa và thậm chí còn có thể về VN với ta sau khỏang thời gian 2, 3 năm nữa. Nhưng người ạ, ta chẳng còn tin vào tình yêu trong khỏang cách nữa rồi. Ta mất niềm tin rồi.

Nhiều khi ước gì người hãy yêu ta mạnh mẽ hơn nữa, hãy ôm ta thật chặt và hãy hôn ta thật sâu - sâu như TY người dành cho ta, để tâm hồn ta bớt trống rỗng, để xóa đi những nỗi lo sợ và để đem lại niềm tin cho ta. Nhưng mà ta đã kiềm chế tất cả những cảm xúc, tất cả những suy nghỉ của ta dành cho người. Bởi ta biết, những gì ta đang dành cho người chỉ là sự cảm động vì được yêu thương, được chăm chút, chứ hòan tòan không phải là TY thật sự. Đôi khi ta tức giận chính bản thân ta, vì biết rằng dù nhận lời hay không nhận lời yêu người, ta cũng sẽ làm tổn thương người một cách sâu sắc, bằng một TY không đúng nghĩa hoặc bằng nỗi đau của TY đem trao tặng nhưng bị khước từ.

Người ơi, ta chỉ mong sao người đừng yêu ta nữa. TY của người đang khiến cho ta khổ sở và day dứt đây. Đã bao nhiêu lần ta quyết liệt từ chối, nhưng sự đau khổ của người lại khiến ta yếu mềm, cuối cùng mọi chuyện lại tiếp tục là một cuộc chinh phục và một sự chống trả không khoan nhượng. Ta thương người, đó không phải là lòng thương hại nhưng cũng chẳng phải là TY. Ta chống cự lại TY của người trong tuyệt vọng và đau khổ vì biết rằng sẽ rất khó để có một ai đó yêu ta như người yêu ta. Ta cố gắng bảo vệ bản thân ta để TY của người đừng thấm sâu, đừng lớn dần lên trong ta. Ta sợ một lúc nào đó sẽ buông giáp đầu hàng, khi ấy lại bắt đầu những đấu tranh và đau khổ khác. Người ơi, ta sợ lắm!

Đừng yêu ta, nhé, không chỉ người mà cả những người khác nữa. Ta hài lòng với sự cô độc của ta. Ta tĩnh lặng và an tòan trong sự cô độc đó. Ta hèn nhát. Ta sợ.

Thứ Tư, tháng 8 02, 2006

Cho riêng em

Em giấu nỗi buồn vào đêm
Đêm hững hờ trôi mất
Em giấu nỗi buồn vào ngày nắng tắt
Nắng cũng bỏ đi hoang
Muốn giấu buồn vào nụ cúc vàng
Nghĩ thương bông hoa mỏng mảnh...

Buồn chẳng như lá - chờ đến thu mà rụng
Thôi đành cất lại riêng em.